Thursday, 21 August 2014

tết về (tiếp)



 Tết xưa tôi ưng lắm, bắt đầu từ ông công táo là không khí lắm, nhà nào cũng mua lá dong, đem ra giếng rửa, khu nhà tôi có 1 cái giếng chung, bờ giếng nứt nẻ luôn gỉ nước vàng có váng đọng thành vũng ở những chỗ mất xi măng, sau có nước máy, giếng bị bỏ không, đầy rêu, nòng nọc và nhái.

 Mấy anh lớn bắt đầu cuốn pháo bằng vở học sinh, thời đó chỉ có 3 loại giấy nhân dân đc dùng: báo đảng, vở học sinh và xịn nhất là họa báo liên-xô, họa báo đéo chùi đít đéo quấn pháo đc nhưng dùng dán mẹ lên tường hay bọc vở thì vô đối, sao phải bọc vở thì tôi đéo biết, nhưng học sinh hồi đó phải bọc 1 lớp giấy nữa lên cái bìa quyển vở, rồi dán nhãn vở lên. nhãn vở đề tên, trường, lớp và năm học. nếu dán lên tường thì cắt ra tuyền hình gái đẹp.

 Thuốc pháo và ngòi các anh mua đc ở làng Bình đà, trước tết lũ lượt đạp xe đi mua, thế là quấn, tết lại thành từng băng.

 Tôi lúc nào xin đc tý tiền hay ăn bớt đc thì chỉ mua pháo, tôi nhát pháo lên mua loại pháo nhỏ xíu có màu xanh đỏ, với cây hương, tôi gí vào, quăng ra, quả pháo nổ cái tẹt, phê phê là.
 Tết về, nhân viên nhà nước như bố mẹ tôi sẽ đc mua quà tết, là 1 bọc to, bên trong có:
 1 băng pháo, cái dcm băng pháo này có lúc rất phò, có năm xịt, đốt đéo nổ đến 3/4 băng, nhẽ bọn bảo quản ném nó xuống nước trước khi bán hehe.
 Một chai diệu chanh hay cam hay, tên đéo quan trọng, đều là nước lã pha cồn, 1 loại diệu bú vào đau đầu 100% luôn, nhưng được cái ngọt, thời đó đường hiếm, ngọt nhân dân ưng.
 Mội gói chè bồm, hay bị mốc, gói trong tờ giấy sơn vẽ xanh đỏ nhòa nhoẹt.
 1 hộp mứt, cái này tôi ưng lắm, bên trong có dăm hạt lạc bọc cái gì trăng tráng, nhiều sợi dài dài trắng cũng gọi là mứt dừa, mấy cái mứt cà chua màu đỏ hay táo đen hay bí vàng vàng tôi đéo ưng, mọi thứ trong hộp mứt đó ăn đều ngọt ngọt. 
 Một cái bì lợn khô, gọi là bóng, sao lại có bì lợn khô trong gói đó thì tôi chịu, nhưng có, miếng bì đó mẹ tôi sẽ ngâm nước cho mềm ra, rồi thả vào nồi canh, gọi là canh bóng, miếng bì đó ăn chả mùi vị đéo gì.
 1 bao thuốc lá, điện biên hay sông cầu, tất nhiên hồi đó không có đầu lọc, nhân dân hồi đó hay bắn thuốc lào hoạc tự cuộn lấy hoạc mua thuốc cuộn, bọn trẻ con tôi vấn râu ngô vào bắt chước hút, ho sù sụ. 
 1 xấp bánh đa nem, thường rách ở nơi buộc lạt, dùng để gói nem.

 1 gói đường, ít hạt tiêu, 1 gói mì chính ( mì-chính hồi đó cực quý, mới có câu ví : "lồn lạ bằng 1 tạ mì chính", tức mì chính rất là quý, từng hạt 1, vậy mà cái kia vẫn hơn !!! ) , 
 Vào bữa ăn ở quê, các cô tôi  hay chấm đầu đũa vào bát nước rau, rồi vảy đi, rồi chấm vào lọ mì chính, những hạt mì chính dính vào đũa sẽ đc cho vào bát nước rao, ngoái đều lên, sau đó nếm thử nước rao và gật như bổ củi : " ngọt, ngọt lắm rồi".

 Thế là tết về.

 Cơ quan bố mẹ tôi mổ lợn phát cho nhân viên ăn tết, tôi đc đi theo, tôi thích lắm, vì được lên phố, chỗ đó đối diện với bọn Time city bây giờ.
 Tôi chứng kiến các ông lợn bị lùa xuống xe tải, dễ đến chục ông, bị quây lại bằng các linh tinh tre ván. 
 Các nhân viên nam lúc đó thành những anh đồ tể chuyên nghiệp, họ xúm vào bình luận con này lòng ngon, con kia nhiều mỡ, con kia nhẽ sắp chết bệnh đến nơi. Vài nồi nước sôi được đun, góc cơ quan biến thành lò mổ, bọn trẻ con tôi chạy nhảy tung tăng xem các bác chọc tiết pha thịt, các tấm lá chuối đc trải la liệt để chia thịt, cơ quan hồi đó nhiều cây chuối, tại sao thì tôi chịu. tiếng lợn kêu váng trời.
 Thật tôi chưa thấy hôm nào vui hơn thế, tôi đc ăn 1 bát nhỏ óc lợn, cái đó ăn luôn vì có lẽ hơi khó-chia, và trên các tấm là chuối, mọi người nín thở xem chia thịt, ví dụ cái đuôi con lợn sẽ chia cho 5 nhà, thì cái đuôi sẽ đc các tay chuyên chặt làm 5 khúc, phần bé thì dài, phần gần lồn lợn thì ngắn, thế là ném vào các phần thịt đang chờ trên lá chuối.
 Riêng cái dồi và nội tạng sẽ đc luộc lên, vì dồi chưa luộc không thể cắt nhỏ để chia, mới lị phải bồi dưỡng tại chỗ các đao-thủ, thế là những món luộc sẽ đc chia nhau đánh chén ngay, đó là lí do tôi đc cắn bát nhỏ óc lợn, gớm lần đâu tiên trong đời đc ăn món đó, ngọt thỉu đi.


 Sau đó tôi ngủ mất, không nhớ về thế nào, hôm sau nhà nhà vang lừng tiếng thớt, các nhà rửa lá rong rồi xúm xít gói bánh chưng, có 1 miếng thịt mỡ thật to ở chính giữa cái bánh, bố tôi chỉ biết gói đùm, tức là túm mẹ tất cả lại, bánh trông xấu cơ mà thời đó cần đéo gì đẹp. kiểu gì ông cũng gói cho 2 anh em tôi 2 cái bánh nhỏ riêng.
 Thế rồi nhà nhà củi lửa đun bánh, tôi luôn nói sẽ ngồi canh nồi bánh tới sáng, nhưng toàn ngủ lúc nào ko biết. 
 lúc vớt bánh là ngày hội, trẻ con xúng xính áo mới đốt pháo đì đẹt, người lớn vớt bánh rồi xếp chồng lên nhau rồi ép cho ra hết nước, tôi xí phần cái bánh nhỏ. 

 Bánh chưng sẽ đc cắt từng miếng nhỏ, dụng cụ cắt chính là cái lạt gói bánh, mẹ tôi bóc 1 mặt, rồi đặt lạt lên 1 mặt giống cờ nước Anh, úp cái đĩa lên, rồi lộn lại bóc nốt mặt kia, sau đó túm 2 đầu lạt và kéo nhẹ, thế là cái bánh đc cắt. 

Tôi thích gặm những tý tý thịt mỡ với đậu dính ở các sợi lạt, mẹ tôi hay nhắc sợ tôi cứa lạt vào mồm.

  Những ngày sau đó, cả khu tập thể nhà tôi rộn tiếng cười đùa, các bà vợ không đánh trẻ con vì những cơn bực dọc vô cớ.

 Tiếng cười, quý anh chị ạ, sang sảng khắp nơi..



  





  







30 comments:

  1. em ưng rất chuyện của anh Pín :))

    ReplyDelete
  2. Định xé của anh Pín cái tem, cơ mà không kịp!
    Gớm, thời ấy đói đói là, được tí thịt là sướng nhất đời!

    ReplyDelete
  3. Thời đó thắp đèn dầu nghe Tây du mới 3quốc phê phê là.

    ReplyDelete
    Replies
    1. ùm, tổ sư tây du đọc đang mê thì : mời các bạn nghe hồi sau sẽ rõ hehe

      Delete
  4. ĐCM đúng là thời thổ tả thiên đàng, chả có lồn gì hay ho ngoài trò quấn pháo. ĐCM tôi mới thằng anh suốt ngày chui lên gác xép quấn pháo, thằng anh tôi toàn chơi loại bằng cổ tay người nhớn nổ vãi mả luôn. Có lần anh em tôi nhặt pháo xịt về đổ ra lấy thuốc rồi quấn lại thế đéo nào mà khi đốt nó cứ xịt khói mù mịt, tôi mới mấy thằng nữa xúm vào xem 1 lúc nó mới nổ...vãi lồn ĐCM, may đéo việc gì. Quả pháo to như cổ tay người nhớn mà nó xé giấy li ti như đầu đũa, nhẽ nhiều thuốc quá.
    Có anh nào chơi súng diêm không?
    Bọn tôi còn chế cả súng diêm, dùng diêm sinh nhồi vào cái van xe đạp xong láp vào khẩu súng bằng gỗ ấy. Vui vãi mả
    Giờ nghĩ đến tết là vãi cứt ra, bao nhiêu thứ tiền xót nhất là xèng đút lót cho thằng sếp mặt lồn

    ReplyDelete
    Replies
    1. tôi có chơi súng diêm, toàn bị chửi do ăn trộm diêm

      Delete
  5. hạt lạc bọc trong bột trăng trắng, gọi là trứng chim. Pháo nhỏ nhất là pháo tép, hơn chút là pháo tôm. Cầm nhang đốt vui nhẻ anh Pín! Địt mẹ nghịch còn cắm mẹ vào bãi cứt trâu, nổ oàng phát là ăn chửi no vì cứt văng lên tường nhà người ta, vừa quét mới vôi ve đón Tết.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chuẩn,chuẩn...đkm nghĩ đến giờ vẫn hãi

      Delete
  6. Họa báo mà bọc vở thì sạch và đẹp cmn luôn. Trước tôi toàn dùng họa báo để bọc vở, vì bìa vở ngày trước chất lượng dư cứt cộng với giữu gìn đéo cẩn thận rất hay bị rách và bẩn. Nhưng không phải nhà nào cũng có họa báo mà bọc đâu, nhều thằng muốn cũng đéo có mà dùng.

    ReplyDelete
    Replies
    1. ùm, họa báo liên xô thời đó hiếm phết, hehehe, bạn tôi phải bọc vở bằng giấy xi măng

      Delete
  7. cái này để dành gần tết hẵng đăng, thế đếch nào lại đăng sớm thế anh Pín

    ReplyDelete
    Replies
    1. giờ đến tết thiếu đéo gì hàng mới hehehehe

      Delete
  8. Đọc bài bác Pín em hay cười như nắc nẻ. Nhưng đọc bài này xong thì cảm động và nhớ ngày xưa quá. Ngày xưa việc gì phải như bây giờ. Trẻ kon cấp 1, cấp 2 tối nào cũng chạy dọc làng đi chơi, việc quái gì ngồi học cả tối như bây giờ. Tết đến thoải mái ăn thịt lợn, bánh chưng mà không lo thuốc tăng trọng, phooc' môn...Giờ tết em thấy nhạt lắm. Chỉ thích tết được nghỉ làm mà vẫn có lương, thưởng. Chấm hết!

    ReplyDelete
  9. Đù má, hay quá
    Thời đó thịt nhiều lúc còn ngon hơn lồn

    ReplyDelete
    Replies
    1. thời đó ỉa mẹ vào lồn ý hehe, thịt là nhất

      Delete
    2. Đù má, nghe ông nói ỉa vào lồn tôi mới nhớ.

      Hồi trước ở quê tôi có thằng cha chơi xong lấy xi măng trám mẹ cái lồn lại. Cuối cùng phải chở lên bệnh viện để thông lỗ

      Delete
  10. Hồi nhỏ bọn em hay cắm pháo vào cứt trâu. Có anh giai quần áo bảnh bao đi qua ăn ngay phát vào thớt hehe. Cả bọn sợ quá thằng bạn lại về lấy khăn cho hắn lau. Buổi tối không phải học cứ đi rình mấy cô bộ đội đi thay ca trực bóp vú. Nghịch ngu vãi.

    ReplyDelete
  11. Và đéo bao giờ được mặc quần áo mới trừ đợi đến mồng một tết. Ngày đó toàn mặc quần ticke vá đụp vá xòa, nhiều khi đầu gối, mông rất dầy. Quần áo thậm chí phải ưu tiên mua cho a lớn trước và mua loại to, dài vì còn để dành cho e mặc,...đúng thời thổ tả a Pín mlt nhể!

    ReplyDelete
  12. Địt mẹ bùi ngùi vãi. Bọn trẻ con bây giờ đéo có được cảm giác như nài, nhẽ nghèo đói nó cũng có cái hay cacc nhẻ.

    ReplyDelete
  13. Địt mẹ thằng jack nguyen !! Bác bác cái lồn !

    ReplyDelete
    Replies
    1. This comment has been removed by the author.

      Delete
    2. Ơ, cái thằng nhãi con Phong Híp này? Bài trước nghe chửi chưa đã à? Mày sống xứ Lừa hay nước nào mà ngu thế? Đã bảo gọi sao quyền của mỗi người. Tao gọi sao kệ tao. Quyền tự do cá nhân tối thiểu của mỗi người không biết. Lo cho thân mày đi. Dạng như mày tao không mong chờ mày đọc comment và đáp lại.

      Delete
    3. Chửi nhao tí cho vui í mà. Chắc mài mem mới nên chưa quen. He he Nên mới giãi nải như vại. Địt mẹ ở đây là cứ phải địt mẹ không là bị anh Pín và mọi ngừi chửi là vô văn hóa. he he cái địt mẹ =))

      Delete
    4. Chửi bậy vô tư thôi. Nhưng cái thằng mặt âm hộ Phong Hip nó cứ ý kiến mãi vụ tôi gọi là bác. Gọi shit gì kệ tôi chứ. Tôi mê văn ông Pín lắm. Không lỡ đè đầu ông ấy ra mà chửi! :D

      Delete
  14. Ô hô ai tai ! nghe chiện kể của anh Pín làm tui nhớ thuở thiên đàng quá

    ReplyDelete
  15. Ưng cái bài, nhưng đéo ưng cái không khí. Chưa hạp bác Pín ạ.

    ReplyDelete
    Replies
    1. This comment has been removed by the author.

      Delete
  16. Ờ, dkm nó chứ nhiều con già hói vào đây nhể.

    ReplyDelete

-chèn hình:

[IMG] ..........URL.......... [/IMG]

-Chèn clip:

[youtube] link video cần chèn [/youtube]


khách mặt lồn trâu