Friday, 12 June 2015

13 đoàn tầu made in Chai nở

Đầu tiên phải xác định thế này đã, hàng hịn Nhật Đức Mĩ ANH thì ngon quá đi, cơ mà đéo có tiền. VN luôn là nước nghèo, chuẩn chưa đã.

Các anh em trăm thàng như 1 đều muốn đi DEM Thái chứ đéo thích WAY tầu, cơ mà các anh em đéo có 30 củ mua hàng thái, có 5 củ thì phải mua hàng tầu thôi.
Nghèo mà đc chọn sao anh em ?
Tôi nói anh em là quân tráo trở khốn cùng, sự tráo trở luôn nằm trong não anh em.
Nghèo, nhưng hãy có tự trọng, lũ khốn cùng khố dây ạ
Khi anh em vay người ta tiền để xây cái tàu điện trên cao, anh em hứa những gì???
Giống như anh em vay tiền ai đó, hứa với họ ngày này năm sau ae sẽ trả, nhưng lũ lừa ae đến ngày đó năm sau thì trăm thàng như 1 nói : " Tao có thịt người thôi mày có lấy không? "...
Đừng cãi, tôi lạ gì anh em..
90 triệu ae Lừa, trăm thàng như 1, giờ thì đang vươn cái cổ gầy toàn gân xanh lên chửi rằng đoàn tầu mua của TQ???
ơ thế cái đlm ae, khi nó cho ae vay tiền để xây, ae đã kí cái gì??
Giờ ae tính lật lọng hay sao??? sao anh em không vay của Mĩ Nhật Anh Đức,,, vì bọn nó đéo cho anh em vay, chỉ thàng Tầu nó mở hầu bao đó.
Lũ khốn cùng khố dây gian vặt kia???
Là nước nghèo, nhưng đâu có nghĩa NGHÈO là BẤT TÍN.
Khi chấp nhận vay tiền, hãy chấp nhận cuộc chơi. 1 đoàn tầu chạy rì rì trên cao chứ đéo phải tàu cao tốc, muốn đâm hay đổ cũng khó, vậy hãy câm mẹ mồm đi và xài.
Dcm đồ Tầu phò phạch vào xứ ae, là do ae tham rẻ mà chèn ép lẫn nhau đó, đừng đổ cho Tàu.
dcm tôi đi shoping ở Milton keynes hoạc thậm chí London, những hàng hiệu nếu lật lên thì toàn made in China hay Malay hay Vietnam, thàng nào ở Anh mời xác nhận lời tôi nói.
Hàng Tàu về xứ ae toàn hàng rẻ đến kinh ngạc, đéo gì 1£ mua đc những 5 cái xilip lụa, thì làm đéo gì mà mặc chả ngứa - lồn ?
Anh em, lũ khốn cùng khố dây đói méo mồm, vấn đề của ae là nghèo.
Nghèo thì đừng có sĩ, có bản lĩnh, hãy chơi đồ Nhật, Mĩ, Đức.... cơ mà ae nghèo hỡi ôi.
Khi ae đặt bút kí để vay tiền, phải chấp nhận các điều khoản, và điều khoản đó là xài đoàn tầu công nghệ TQ. vậy hãy khép loa và lao động đi để giàu lên, thay vì chửi hàng Tầu, ae không phải là người đc chọn where tầu made from..
Xài tạm đi anh em khố dây răng vẩu dép tổ ong dáng đi lao về phía trước, hãy nhìn lại mình là ai mà dám chê đồ tầu???
Hay ae sắp lật kèo như vẫn thi thoảng ??? Hỡi lũ khả tín thấp kia ???
Hãy xem ae đang ở đâu trên thế giới này mà định sính - cường, khi ngân khố ae nhẵn như li diệu vừa trăm trăm zô nuốt ực ?? hay ae nghĩ tầu nó làm từ thiện cho ae?
Ae là thần dân của 1 quốc gia nhược tiểu đói méo mồm, thằng nào thàng ấy lúc nào cũng hớt-hải như chạy cướp hay héo-úa như vừa nhoài từ hũ diệu ra..
Anh em mà dám gân cổ chửi đồ tàu hay sao?? lật mẹ con chuột ngay và luôn xem nó làm ở đâu???

Hỡi ôi cái nghèo...


Thursday, 11 June 2015

Có thật VN dân trí thấp???

Tôi muốn nói như chúng ta đã nói suốt 4 nghìn năm rằng : dân tộc vn thông minh tuyệt đỉnh, cần cù thôi rồi, hiền lành vãi mả... chả yêu cái đéo gì hơn yêu hòa bình..
Cơ mà lương tâm tôi không cho phép, quý anh chị ạ. tôi sợ nói điêu rụt lưỡi vào.
Nhìn vào thực tế, có dân tộc nào sở hĩu từng đó đức tính quý báu mà nghèo ngu tụt hậu và chiến tranh liên miên không??
Các anh thông minh, sao chả đóng góp đc cái lồn gì cho nhân-loại??
mà nhân loại cũng có lẽ đéo cần các anh đóng góp, các anh cứ lặng ngắt là nhân loại vui rồi.
Như 1 anh chuyên ra chợ bú diệu rồi rạch mặt ăn vạ hay ăn cắp hay ăn cướp, hôm nào anh ta ốm nằm nhà là cả chợ hoan hỉ mở sâm banh.
Tóm lại VN dân trí thấp cấm cãi, số dân trí thấp quá đông, số đông đó chỉ thích chợ cóc chứ ko phải siêu thị, hàng rong chứ ko phải chính hãng, thích xe máy chứ ko phải tầu cao tốc, quạt than chứ ko phải bếp ga...
Thích ngồi xổm húp bún ốc vỉa hè chứ ko phải nhà hàng diệu vang nến trắng. thích mắt trước mắt sau dí dái đái gốc cây rồi vẩy tít mù chứ tiệt nhiêu không ưng toa let lát gạch men hồng rửa tay nước nóng giấy trắng chuồi lồn..
Cái lũ dân trí thấp đó tầm nhìn chỉ đc 1 tháng, xa thì 49 ngày, tôi gọi đó là lũ bần nông ăn xổi ở thì, đc chăng hay chớ, đéo làm đc cái gì cho đời, chỉ tối ngày nhe bộ răng vàng vẩu hốc và cười lẫn khói bụi hè đường nơi giấy ăn vương vãi và phản đối bất kì cái gì chúng hóng đc.
Trưng cầu dân trí bọn đó á?? khôi hài quá người ơi!!!

Tộc Việt có đức tính duy nhất quý báo tôi công nhận, đó là tính khôi hài.



Trưng dầu dân ý các bạn như này á? tôi thì đéo cho là ý kiến hay hahaha ( ảnh ăn cắp ) 

Wednesday, 10 June 2015

Vài lời nhắn nhủ với anh em công an.


Thường thì tôi vẫn bênh anh em, cơ mà lần này tôi chửi anh em, vì anh em ngu quá.
Anh em khoác áo đi làm đong tiền, chứ đéo phải hầu bọn bần nông, việc của anh em là ngồi đồn lướt wed, đôi khi đi nhúc nhắc tuần tra.
Khi chúng nó báo có 2 đám đánh nhau, thì anh em cứ thư thư pha ấm trà, hỏi đầu đuôi, mọi nhẽ, chúng nó nhiêu đứa, dùng hung khí gì, phóng lợn hay phay ba lan, có hoa cải ko?? đánh ở đâu, thậm chí bắt nó tả chúng nó ( lũ cô hồn đang đánh nhau) mặc áo màu gì, giày cỡ nhiu.. vv,
Địt mẹ nó tả xong thì oánh nhau cũng xong, anh em đến đo đạc, khiêng xác nếu có, rồi nhúc nhắc điều tra, địt mẹ chúng nó ( lũ cô hồn) chém nhau có phải lỗi của anh em đéo đâu, cứ thư thư.
Là do tôi vừa đọc 1 anh công an phải vào tù, do xông vào giả tán 2 đám ranh con ẩu đả, do nóng tính binh thàng ranh vài nhát, mà thàng này trước đó đã ăn cả cái chai vào thóp, hôm sau nó chết nhe răng ra, thế là anh công an tội nghiệp đi 1 khóa tù, vợ con anh ca lại bơ vơ bơ vơ...
Hãy nhớ lời tôi anh em công an, kệ con mẹ chúng nó oánh nhau chém nhau, bố mẹ chúng nó đéo dạy được thì anh em chả việc lồn gì phải dạy, dân số 90 triệu là quá đông cho mảnh đất hình rươi, anh em kệ cụ nó chém nhau chết con mẹ chúng nó đi, chúng nó càng to chiện thì anh em càng có lí do đong xèng.
Tạm thế nhé anh em, chả việc đéo gì phải vì dân phục vụ, vì chúng nó có coi anh em là cái đéo gì đâu.
Giờ có thàng nào lao vào đồn nói : "bá cáo các anh, mong các anh can thiệp, có đám chém nhau nhẽ chết người .... ".

Anh em chỉ cần khề - khà chiêu 1 hụm chè bồm và nói lại với nó đơn giản :
  " Chết cụ chúng mài đi!.


Wednesday, 3 June 2015

Đừng lo Uber

Đừng lo, Uber!
Thứ sáu, 05/12/2014, 08:18 (GMT+7)
Người ta lo taxi Uber trốn thuế, nhưng thu thuế là việc của lãnh đạo các cấp các ngành, dân bầu các anh lên để lo những việc như vậy.

Taxi Uber hiện đang được 45 quốc gia cho phép hoạt động và có mạng lưới khách hàng khổng lồ. Khám Phá xin giới thiệu bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của ông Nguyễn Quảng, một người Việt hiện đang sống tại Milton Keynes, Anh quốc về dịch vụ đang gây tranh cãi này tại Việt Nam.

Xưa tôi làm nghề vận tải, tôi hay thuê xe tải chở thép cây từ Hà Nội đi Sài Gòn. Mặc cả chán chê cũng xong cho việc thuê cả xe chở thép cây, tôi trả giá như biểu giá họ muốn và đinh ninh xe họ chỉ chở thép cây của tôi. Nhưng khi đến xem hàng thép của tôi trên xe, hóa ra rất khó. Họ đã thu xếp để chở vô khối hàng khác rất nhẹ như hàng bông vải sợi mây tre đan, đầy cả xe, khiến tôi bực mình vì rất khó kiểm tra số thép cây của tôi.

Thì ra đó là mánh kiếm tiền của nhà xe, sau khi tìm được một chủ hàng đủ chi phí, họ sẽ tìm thêm một chủ hàng khác để chất đầy lên xe của họ. Món hàng phụ trội luôn luôn rẻ hơn bình thường nếu khéo mặc cả.

Một anh bạn tôi đi từ Nội Bài về Hà Nội không bao giờ phải đi taxi, vì anh làm nghề lái xe nên biết, các lái xe khác khi đưa sếp ra sân bay thường chạy xe không về, anh đến gặp lái xe kia và đi xin nhờ về, tất nhiên trả tiền xăng, những anh lái kia luôn luôn vui vẻ đồng ý ngay.

Ở trên mạng internet, trên các diễn đàn, cứ dịp gần Tết, tôi lại đọc được rất nhiều comments đại ý : “Tôi đi xe không từ Vinh về Hà Nội ngày x tháng y, có ai cần đi cùng về không? Cùng chia tiền xăng?”, hoặc: “Cần thêm người đi đến điểm abc, xe đang thừa 2 chỗ ngồi“…

Cá nhân tôi, khi đưa một bạn ra từ Hà Nội sân bay Nội Bài, cũng muốn có một khách về cùng để đỡ tiền xăng, vì lượt về, tôi chạy xe không. Thế là tôi vào mạng và rao: “Ngày này giờ này, tôi sẽ chạy xe không về Trung tâm Hà Nội từ sân bay, ai muốn đi nhờ không?”.

Về bản chất, những người rao những dòng này, hay anh chủ xe chở thép của tôi, chính là một taxi Uber rồi. Họ dùng mối quen biết hay mạng xã hội để khéo léo liên kết mọi nhu cầu với nhau, bù đắp chi phí và kiếm tiền.

Trước, khi công nghệ thông tin chưa bùng nổ, họ phải vất vả kết nối thông tin bằng mọi cách dùng các mối quan hệ, thì nay, họ đơn giản tìm nó trên mạng internet. Uber chỉ là sợi dây kết dính những người có nhu cầu với nhau một cách nhanh nhất và chi tiết nhất.

 - 1

Taxi Uber đang chính thức hoạt động trên 45 quốc gia.

Đại để taxi Uber giống như bạn bị nhỡ độ đường, thay vì vẫy xe đi nhờ bằng tay, bạn mở điện thoại thông minh, truy cập vào trang cần, báo nơi mình đang đứng qua bản đồ, lập tức bản đồ chỉ ra cho bạn xe nào đang cần khách và số điện thoại của các xe đó, hoặc họ sẽ tự gọi cho bạn, thế là xong. Và càng đông người tham gia vào Uber thì khả năng thành công giao dịch càng lớn.

Taxi Uber luôn rẻ hơn taxi thường vì tiện đường, vì thay vì đi xe không, họ cho bạn đi nhờ. Tiền sẽ trả cho một công ty bên kia Thái Bình Dương, họ cắt phí môi giới 20%, và trả 80% còn lại cho anh lái xe.

Vấn đề an ninh cũng được đặt ra, nhưng để thành  lái xe và khách hàng của Uber, bạn phải có thẻ thanh toán quốc tế như Visa, Mastercard, do đó Uber sẽ có đầy đủ thông tin cá nhân của cả khách lẫn lái xe. Rõ ràng, tìm họ nhanh hơn rất nhiều so với tìm lái taxi dù nếu có vấn đề về an ninh.

Uber sẽ trả bảo hiểm khi có tai nạn nhiều nhất lên tới 1 triệu đô la, tất nhiên ở Mĩ và các quốc gia Uber được coi là hợp pháp.

Nhiều ý kiến cho rằng lái xe Uber không an toàn bằng taxi chuyên nghiệp, điều này chưa có căn cứ để kết luận, vì tất cả đều có bằng lái xe hợp pháp. Người lái xe taxi Uber có thể là bạn, là tôi, miễn là có thẻ thanh toán quốc tế và một smart phone.

Một điều rõ ràng, nếu Uber được phát triển sâu rộng, thì mật độ xe lưu thông trên đường xe giảm bớt, bởi thay vì chạy xe không có khách, Uber sẽ giúp kiếm khách cho chiếc xe chạy không này, đồng nghĩa với việc bớt được một taxi chạy trên đường.

Mà bớt được một xe, đồng nghĩa với việc giảm được khí thải và lượng xăng tiêu thụ.

Chính phủ sẽ đỡ được khoản đầu tư cho giao thông công cộng vốn đang bế tắc.

Người dân rõ ràng được hưởng lợi từ Uber do giá thành rẻ hơn hẳn.

Việc thu thuế là của lãnh đạo các cấp các ngành, dân bầu các anh lên để lo những việc như vậy.

Ở nhiều nước, người ta không cấm một điều có lợi rành rành cho toàn bộ người dân chỉ vì không quản được.


Nguyễn Quảng

Các “bợm nhậu” hãy mừng khi chỉ bị… thu xe

Các “bợm nhậu” hãy mừng khi chỉ bị… thu xe
Thứ tư, 11/03/2015, 06:43 (GMT+7)
Nếu các anh say, hãy đi taxi, xe ôm hay đi bộ hoặc thậm chí bò về. Bằng không, các anh "bợm nhậu" hãy chọn một cái xe thật rẻ tiền để không quá tiếc nếu bị thu mất.



ảnh ăn cắp



LTS: Quy định mới về việc cho phép tịch thu xe nếu người điều khiển phương tiện có nồng độ cồn trong người đang gây ra nhiều tranh cãi. Khám phá xin giới thiệu bài viết thể hiện quan điểm của tác giả Nguyễn Quảng, hiện sống tại Milton Keynes, Anh Quốc, để độc giả có cái nhìn đa chiều về việc áp dụng quy định tương tự tại một số nước phát triển.

Đợt Tết vừa rồi khi về Việt Nam, tôi lái một cái xe isuzu 2 cửa mượn của anh trai, đến chúc Tết người bạn. Anh ta kéo tôi ra một quán lợn Mán rất ngon ở sát đê Bát Tràng, đoạn gần Ecopark. Chúng tôi uống hết chai whitky scot. Thấy say say, tôi bỏ xe lại, đi taxi về. Tôi phải trả tiền taxi hết cỡ 5 bảng Anh, khá rẻ. Hôm sau tỉnh rượu, tôi lại đến đó lái xe về.

Ở Việt Nam không biết thế nào, nhưng bên Anh, nếu lái xe sau khi vừa uống rượu, bạn bị đi tù 6 tháng và phạt đến 5 nghìn bảng Anh.

Nếu chưa hề lái mà chỉ chui vào xe thôi và có thể có ý định lái đi thì mức án giảm đi 1 nửa: 3 tháng tù và nộp phạt 2,500 bảng.

Ví như bên Anh, tôi đang lái cái Citroen C4 cũ thời giá là 2 nghìn bảng, thì cú phạt đó mất đứt cái xe rồi, cảnh sát thu xe mà tha người thì mừng quá.

Nhưng cũng chẳng được cái hân hạnh đó.

 - 1

Ở Mỹ, luật cũng tương tự Anh, thậm chí trong 43 bang của Mỹ, có luật bắt bạn nộp phạt ngay cả khi không hề uống hớp nào nhưng trong xe lại có một chai rượu dở.

Ở Anh, nếu bạn nói "tù thì tù, tôi không có tiền, không nộp", sẽ có nhân viên đến nhà bạn, thu từ cái chổi cùn, rế rách, đem bán cho đủ 5 nghìn bảng thì thôi.

Nếu cái ô tô là tài sản của bạn thì chia tay nó luôn là vừa, ô tô và ti vi, tủ lạnh hay bất kì thứ gì bán được sẽ bị phát mại.

Ở Việt Nam, uống rượu điều khiển xe là bình thường, ai cũng nói tôi chưa say, nhưng chỉ riêng trong ngày nghỉ Tết Nguyên đán 2014, cả nước xảy ra 458 vụ tai nạn giao thông khiến 212 người chết, 481 người bị thương, phần nhiều do quá chén.

Dân Việt Nam lúc nào cũng nói đến cái “tình” khi phải nộp tiền, trong khi rất nhiều người chết oan do bợm nhậu phóng xe và quy định này đưa ra để bảo vệ chính họ.

Họ phản đối luật cho phép thu xe vì xe là tài sản lớn của gia đình, lập luận này tôi thấy không ổn. Nếu là tài sản lớn, bạn cần nâng niu hơn là lái nó lảo đảo giữa đường khi say rượu.

Họ cũng nói xe có thể đi mượn, vậy thì sau luật này, sẽ không ai cho ai mượn xe nữa, của ai người đó đi. Tôi đọc ở nhiều diễn đàn rất nhiều người phàn nàn khi bị mượn xe, nhân đây, người không muốn cho mượn xe có thêm một lý do rất hay để từ chối khi ai đó hỏi.

Họ nói luật này vi hiến, nhưng ở Việt Nam, bạn tìm được cách nào hay hơn không? Rất tốn kém nếu làm như phương Tây là lôi anh "bợm nhậu" ra tòa và kết tội, sau đó bắt nộp phạt và nhốt tù. Sẽ có một núi giấy tờ và tiền bạc và công sức tiêu vào "anh bợm", mà vào những dịp lễ hội hay Tết, có cả triệu anh như vậy, rất tốn kém cho ngân khố của một quốc gia vốn đang nghèo.

Vả lại nhà tù cũng đang quá thiếu, nếu nhốt tù anh "bợm nhậu" phóng xe, tôi nghĩ xây 100 cái nhà tù mới cũng chưa đủ.

Khi chưa giàu được như Tây, hãy làm theo kiểu Việt.

Cá nhân tôi hoàn toàn đồng ý với việc thu xe của anh "bợm nhậu", đó là cách dễ làm và đỡ tốn kém nhất. Tuy nhiên, chiếc xe tịch thu đó phải bị tiêu hủy chứ không bán ra, để dân thấy đây là quy định công bằng cho mọi người chứ không phải vấn đề tiền bạc hay lợi nhuận.

Nếu bạn uống say, chả sao hết, hãy đi taxi, xe ôm hay đi bộ hoặc thậm chí bò về.

Nếu cố tình điều khiển xe? Hãy chọn một cái xe thật rẻ tiền để không quá tiếc nếu bị thu mất.


Nguyễn Quảng (từ Milton Keynes, Anh Quốc)

Sunday, 24 May 2015

Chạy càn


Chị cu Đỉn chại quanh làng, thét lên bebe :" bớ làng nước, Pháp càn chại mau địt mẹ chúng mài..
Ngoài đồng, bọn Pháp đã đến, những tên lính An giê to cao và bọn da trắng lênh khênh bước đi rầm rậm.
Liền ông chạy mất hút, liền bà, chị nào cũng chạy chậm chậm là.
" Chạy mau tổ sư chúng mài, nó vồ được nó hiếp chết cụ chúng mài" chị cu Đỉn hét.
Đéo ai chạy nhanh đc, chị nào cũng vấp ngã sấp ngã ngửa chạy mà như đi lùi, mụ Lồng vừa vấp vửa hổn hển : "lần trước tao đéo chạy kịp, 1 thàng vồ được tao, nó lôi tao ra sân đình nó hiếp, gớm chết chết của nó to to là..."
- To hả? chị Đỉn tò mò, to cỡ nào?
- Bằng thế nài : Mụ Lồng dùng tay miêu tả 1 quả mướp đắng...
- ủ ôi to thế?
- Ùm, nó lại để nửa quả mít dưới đít tao, nó đóng mạnh làm tao nhấc đít lên, gớm gai mít nhọn nhọn là, tao kêu to to là mà nó đéo dừng, tao đành bảo " Bà thí cho mài".
- nó còn liếm ấy tao nữa, tổ sư lũ quỷ tây Dương bẩn bẩn là...
- Xong nó làm gì nữa?
- Nó hiếp thôi, hết chổng mông rồi quay mòng mòng, gớm nhọc nhọc là tổ sư lũ quỷ tây dương.
- rồi sao nữa?
-xong rồi nó cất buồi nó cười nó đi.
Chị cu Đỉn tự nhiên vấp 1 cú ngã xoài ra..
-đéo chạy nữa hả? mụ Lồng hỏi?

-Có khi em ở lại xem chúng nó dám giở trò với em không, tổ sư bà mày cho mày biết tay...



 ảnh ăn cắp

Vè ngoại tình


tôi hiểu mình yêu tôi rất
Cơ mà ngủ với người ta
Cuộc đời này buồn vãi mả
Tìm vui 1 tý thôi mà.
Tôi thấy mình vào nhà nghỉ
Che mặt lúng túng ngại ngùng
Tôi đây biết rồi mình nhé
Với tôi, mình vẫn e -dè.
Tôi - mình chục năm có lẻ
Giao cấu nhàm vãi bườm ra
Hãy tìm vui trong thoáng chốc
Miễn là kiên kiến xa xa.
Tôi-mình sẽ bên nhau mãi
Cho tới đầu bạc - răng long
Ngồi cười kể lại dĩ - vãng
Lừa nhau ngoại tình bao lần !!!
(ảnh ăn cắp)


Thursday, 7 May 2015

1 túp lều tranh

Chuyện cổ lừa : 1 túp lều tranh, 2 quả tim vàng.
Ngày xửa ngày xưa, ở 1 xứ nọ, có chàng trai và cô gái yêu nhau thắm thiết, cả 2 cùng rất nghèo.
Nghèo đương nhiên là do lười với diệu với ngu, thiết nghĩ không cân nhắc lại.
Dù bị cả 2 họ chê vọng sang nhau là địt mẹ chúng mài nghèo quá lấy nhau chết cụ chúng mài, nhưng với tình yêu bất diệt, họ cưới nhau ( đám cưới dĩ nhiên chỉ có nước vối, 1 thứ nước đun sôi với 1 loại lá, uống như lồn) lôi nhau ra 1 bờ suối có hoa nở và bướm lượn, chàng dựng 1 cái lều, 2 vợ chồng chui ra chui vào, lấy rêu làm mành, lấy trăng sao làm trần, lấy bao tải rách làm vách. chàng ra bờ suối bắt cá, nòng nọc, lật đá suối tìm ốc vặn, tóm lại đói.
địt nhau liền 1 tuần đéo có đủ ăn, chàng tru lên như chó sói, nằm vật ra, con ruồi bậu mép đéo buồn đuổi.
Nàng cũng tõa ra như con bọ nẹt bị xuất huyết xanh, mệt đéo thậm chí chổng mông lên được.
Đéo địt nhau đc, tuần thứ hai, 2 vợ chồng hay đè nhau ra nhổ tóc sâu, bắt rận, nặn trứng cá... vẫn nồng cháy rất.
Đến tuần thứ ba, họ bắt đầu chửi nhau, cái bụng lép lẫn mối lo cơm áo gạo tiền khiến họ chửi nhau như chó.
Tuần thứ 4, chàng tóm tóc vợ tát, nàng thì chửi và cố bóp dái chàng, họ ném vào nhau bất kì thứ gì vớ đc.
Cuối cùng họ bỏ nhau mỗi người đi 1 ngả, chàng trai châm lửa đốt cái lều cháy đùng đùng.

Thế là xong đời túp lều lí tưởng.

uỳnh

"Uỳnh, cây to, họa hay là phúc? "
Cây to ở Hè hà nội vào khoa học cây xanh. ( đây là kĩ năng sống, đéo liên quan đến abcd nhé)
Nói cho nhanh, cây ở HÈ đường ( nhớ là ở HÈ nhé ) phải vươn ra đường để đón nắng, cây ở hè phố đéo thể thẳng, càng to, nó càng cong ra đường, dcm thằng nào cãi, đéo vươn ra đường, nhẽ nó chọc mẹ nó vào phòng ngủ bọn lừa hả phà ơi??
Chúng vươn tới khoảng không ở lòng đường để đón nắng, phía ngược lại là nhà ống, vươn vào lồn.
Nếu các bạn có trình về toán cấp 1, hiểu tý ty về đối -trọng, sẽ biết rằng, khi cây ngiêng về bên phải, phần rễ dưới đất phải bò về bên phải cũng để đối trọng.
khi cây nghiêng ra khoảng ko phía trên đường phố, phần rễ cây phải bò ra phần đất âm dưới lòng đường phố cũng, đễ giữ cho cây đéo mất trọng tâm.
Thế nhưng, rễ đéo vươn đc ra lòng đường, do cống, do dây cáp hay các công trình ngầm, bọn công nhân lừa làm cái lồn gì cũng xong việc mình, nó chém mẹ rễ cây để chôn dây hay làm đường làm cống hay chôn máu lồn gì đó.
lúc này, đối trọng đã mất, cây nghiêng phải đổ, vì rễ đã mất, phần bị chặt thối dần đều, chỉ cần 1 cơn gió nhẹ, thậm chí đéo cần, nó sẽ "uỳnh". cây vẫn xanh tốt đéo nói lên cái gì sất.
Cây càng to, càng dễ uỳnh.
Các bạn giữ cây kệ các bạn, cơ mà đừng bao giờ dừng xe sát 1 cây to to là đang nghiêng ra đường, nó sẽ đổ, đéo sớm thì muộn, càng to, càng chóng cho các bạn ăn máu lồn.
Tôi cố biên 1 cách đơn giản nhất để quân vô học = tôi cũng hiểu đc.
Tóm lại : "UỲNH", cẩn thận nhé các bạn hanoi của tôi.

Friday, 24 April 2015

Bàn về một người trộm chó sắp bị tử hình.


 Tôi vừa đọc về một vụ án tử hình dành cho anh Hiếu, người bị cho là giết ba người truy đuổi, do nghi ngờ các anh trộm chó.
 Vụ trộm chó, đáng tiếc, không hề liên quan ở đây, tôi xin trích lời của cơ quan công an:

 Điều tra bước đầu từ Công an huyện Củ Chi cho thấy, khoảng 18h anh Bảo đang ở nhà thì Hữu và Phương chạy đến thông báo phát hiện 2 thanh niên trộm chó đi trên đường Nguyễn Kim Cương, ấp 8, xã Tân Thạnh Đông, huyện Củ Chi.

Lúc này, Bảo điều khiến xe gắn máy chở Hữu và Phương cầm theo 3 cây mã tấu đuổi “cầu tặc” hướng từ từ ấp 8 ra tỉnh lộ 15

  Vậy khi nào, 3 thanh niên này được quyền truy đuổi và bắt ( chưa nói phải chém nhé ) những anh kia?
 Chúng ta cần giở luật :
 Khi bắt quả tang hành vi phạm tội
 Khi vừa kết thúc hành vi phạm tội
 Và khi có 2 dữ kiện đó, thì cái cuối cùng là PHẢI truy đuổi liên tục.

 Ví dụ dễ hiểu, khi anh đang đuổi 1 anh cướp áo đỏ, nhưng bị anh cướp cắt đuôi thoát, 2 phút sau anh gặp lại anh áo đỏ, anh hô cướp và xông vào chém, rất có thể anh nhầm người, do vậy, luật nói rõ, anh phải truy đuổi liên tục.

 Vòng lại vụ 3 thanh niên chết, rõ ràng các anh KHÔNG bắt quả tang, KHÔNG truy đuổi liên tục, các anh đang ngồi nhà và một bạn đến gọi, vậy là xách mã tấu ( dao tự chế dài 60 cm ) lên đường truy đuổi.
 Tôi lại trích cơ quan công an :

 Lực lượng công an cũng thu giữ tại hiện trường 1 xe gắn máy hiệu Exciter màu trắng xanh (được xác định của anh Nguyễn Quốc Hữu), 3 cây dao tự chế (dài khoảng 60cm) nằm lăn lóc ngoài đường.

 Rõ ràng, 3 anh hoàn toàn trái luật khi xách mã tấu chém các anh kia, và có 3 mã tấu thì tôi đoán, 1 anh  dùng 2 mã tấu, vì anh cầm lái khó lái một tay, tay kia cầm mã tấu chạy với tốc độ cao được.

 Như vậy, ta phải tách hành vi trộm chó ra 1 vụ riêng biệt, vì ko hề liên quan đến trộm chó, 2 anh kia cũng không hề chở chó ăn cắp. do 3 anh truy đuổi không hề bắt quả tang và truy đuổi liên tục, nói chính xác, các anh không có quyền gì vác dao chém các anh kia.  Ở đây chỉ là 2 nhóm côn đồ truy sát nhau.

 Và như vậy mọi chuyện dễ hiểu hơn nhiều, 3 anh  không mũ chở quá người quy định (3 người 1 xe) , chạy xe không biển số với tốc độ cao, dùng  mã tấu chém hai anh kia, và bị anh Hiếu dùng súng xung điện bắn trả, ba anh ngã chết là ngoài ý chí chủ quan của anh đang bị truy sát.
 Súng cũng là 1 từ người viết không ưng lắm, đó chỉ là cái hình khẩu súng, tác dụng như cái cung bắn bằng dây chun, tầm sát thương chỉ trên một mét vì gắn theo sợi dây điện, đây cũng là tầm sát thương của mã tấu.
 Như vậy, để toàn mạng trước 3 cây mã tấu, cú bắn tên ra là hoàn toàn dễ hiểu, đây rõ ràng không phải tội giết người, anh chạy chỉ cố phòng ngự để tẩu thoát.
 Cú bắn khiến 3 anh kia lạc lái, lao vào tường nhà dân chết.
 Tại sao ghép 1 người chỉ đang cố tự vệ trước 3 anh hung hãn với 3 cây mã tấu đang cố chém chết họ vào tội chết?
 Luật pháp ở đâu khi tử hình một người đang tự vệ?
 Vì anh ta trước đó trộm chó? Nhưng 3 anh truy đuổi không bắt quả tang cũng không truy đuổi liên tục, luật pháp nào cho phép các anh chạy xe quá người quy định, ko mũ, ko biển số, lạng lách với 3 cây  mã tấu để chém người anh không hề quen biết, chú ý tình tiết hai anh chạy trốn không hề có chó chết  làm tang chứng để bị chém?
 Những anh trộm chó đã bị đánh chết và đốt xác mà không hề được luật pháp quan tâm, nhưng khi đứng trước vành móng ngựa, luật pháp cũng quay lưng với các anh.
 Tòa ở Việt Nam, đáng buồn, hay xử theo sức ép dư luận. Tôi nhớ có một vụ xử 3 năm tù một anh chui gầm gường nhà nghỉ rình và đâm  tình địch nhiều nhát đến chết, rõ ràng anh ta đã bị kêu án rất nhẹ ở 1 vụ giết người có chủ mưu, chỉ vì dư luận ghét người đàn bà ngoại tình và thông cảm cho người chồng bị cắm sừng.
  Tòa xử ai, tội gì  phải đưa ra bằng chứng, dẫn luật rõ ràng.  Tòa không thể xử một người tội chết chỉ vì nó làm dư luận quá bức xúc.
  Dư luận là ai? Dư luận có biết pháp luật là cái gì không? Và nếu dư luận thông minh ngang toà thì dẹp toà đi, để dư luận tự xử, dẹp  công an luôn đi, để dư luận tự xử.
 Công lý là dành cho mọi người, và bình đẳng với mọi người, không một ai bị chết bởi cái tội họ không hề mắc chỉ để làm an lòng “Dư Luận”.

 (bài biên có sử dụng tham luận của chuyên gia luật Ungchinh hình bộ thượng thư và Hadat và các thành viên trại súc vật)


Thursday, 16 April 2015

Sự nhẫn tâm của một bài báo trên tờ Người Lao Đông



 Tôi đã đọc một bài báo với cái tít gây sốc : “Bệnh nhân tử vong, bác sĩ “gài bắt” người nhà!” trên tờ Người Lao Động.





 Theo tôi, đây là 1 bài báo vô nhân tính và cưỡng tình đoạt lí.

 Theo bài báo, bác sĩ Hòe, là bs của một phòng mạch tư, đã “gài bắt” người nhà của chị  Nguyễn Thị Bích Chi, nạn nhân đã chết vì u não.
 Khi anh chồng đưa chị Chi vào phòng khám của bs Hòe, chị đã hôn mê, bs nhắn anh chồng đưa lập tức vào viện, anh chồng viện cớ về nhà lấy tiền, là bs lâu năm nhận ra tình hình cấp bách, bs Hòe đã đưa anh 500 nghìn để đưa vợ đi ngay lập tức.

 Khi vào viện, bác sĩ đã xác định chị bị ung thư não giai đoạn cuối, vô phương cứu chữa.
 Khối u này đã có từ lâu, anh chồng đã đưa chị Chi đi khám vị nghi rối loạn tiền đình và sau đó, họ “trốn” viện về.
 Người viết đầu tiên  lên án hành vi trốn viện, nếu ai cũng trốn viện, đồng nghĩa với ăn cắp món tiền nhẽ ra mình phải trả, thì bệnh viện công sẽ sụp nhanh chóng vì ko đủ chi phí.
 Người viết cũng khẳng định anh chồng đã biết vợ ung thư, bệnh u não gây chèn ép và đau đầu và hàng loạt dấu hiệu báo trước trong 1 thời gian rất dài, chắc chắn anh đã được thông báo vợ anh u não không thể chữa, đó là lí do anh đưa vợ trốn viện về.
  Tiếp tục câu chuyện, khi rời phòng khám bs Hòe, chị Chi được đưa vào viện và ở đây, sau khi hội chẩn, các bác sĩ khẳng định, chị bị u não giai đoạn cuối, y học bó tay, anh chồng xin rút phích cắm, đưa vợ về nhà thọ chung chính tẩm.

 Khi vợ về nhà và tử vong tại nhà, người nhà chị Chi bắt đầu dùng thủ đoạn, họ vòng lại phòng khám bs Hòe và nói chị chết trên đường đến viện, và đổ cho bác sĩ làm chết bệnh nhân. Bài này nghe rất quen.

 Anh bác sĩ vận-tối đã hỗ trợ người nhà chị Chị thêm 4,5 triệu để ma chay và hi vọng số tiền đó sẽ thoát được lũ ăn vạ, nhưng không, khi thấy dễ đào, họ quay lại và đòi thêm 18 triệu.
 Lúc này, cực chẳng đã, Bác sĩ Hòe phải báo công an, và công an cần bắt quả tang khi nhận tiền để có bằng cớ kết tội, và kết cục anh chồng bị bắt khi đang nhận tiền.
 Việc làm của bs Hòe là hoàn toàn chính xác để tự bảo vệ mình trước một hành vi tống tiền rõ ràng, vị bác sĩ này không có lỗi khi chị Chị bị ung thư, và càng không có lỗi khi nhà chị nghèo. Tại sao báo Người Lao động lại có thể nói anh Hòe “gài bắt” ?
 Người viết tin rằng, chồng chị Chi đã ngụy tạo lên màn kịch, và dùng cái chết của vợ để mưu lợi bất-chính. Anh ta đã biết vợ mình không thể sống. anh ta đã trốn viện để khỏi phải trả món viện phí nhưng lại đưa vợ đến phòng khám tư với mức tiền đắt hơn thì rõ ràng, anh đã có tà-ý từ trước.
 Bác sĩ Hòe chỉ là nạn nhân của một âm mưu có chủ ý, và việc mang cái chết của vợ để tống tiền thì theo tôi, đã đến tột cùng của sự đốn mạt.

 Các bạn phóng viên Người Lao Động khi viết những bài về bác sĩ Hòe, các bạn đã kiểm chứng thông tin chưa? Việc vu oan giá họa cho người khác sẽ làm tờ báo các bạn mất khách.

 Tôi tin rằng, chị Chi, người bị chết vì u não, thà bó chiếu chôn  còn hơn là được nằm trong cái hòm được mua bởi những đồng tiền có được nhờ khóc mướn trên thân xác chị.

 Hãy nhớ câu “đói cho sạch, rách cho thơm”.

 bài của tôi trên báo  ở đây


Wednesday, 8 April 2015

chàng nhất bản mộc.

 Ngày xửa ngày xưa, ở 1 làng nọ, có 1 chàng tàn tật, chàng sinh ra không chân không tay, à có 1 tay đi cho máu, chàng nghèo rất. 

 Bố mẹ chàng cũng nghèo, đi qua đá chàng 1 cái, đi lại đá chàng 1 cái, họ hàng anh em, đi qua đều sút chàng 1 phát, chàng ức lắm.

 1 hôm bố mẹ đi vắng, chàng tủi thân ngửa mặt chửi địt mẹ thàng trời.
 Bụt hiện lên tức thì, hỏi sao con khóc?
 Chàng kể sự tình, bụt vuốt râu cười, ban cho chàng 1 chiến xa nhất bản mộc gắn bánh xe. Nói chàng nằm lên, sáng lết ra kinh đô, tối lết về, sẽ thành cự - phú.
 Y nhời, chàng làm theo, đến kinh thành và về, dùng tay lành đủn chiến xa nhất bản mộc. người làng đặt thành tên là chàng Nhất bản mộc.
 Mọi người ở kinh đô thấy chàng đều thương tình, kẻ vài trinh  người 1 tiền, người thương tình cho cả ông chó giá tiền-rưỡi.
  Chàng chỉ sáng đến kinh thành, chiều về, mà ngày nào cũng được cho chục lượng, cả họ nhà chàng tối nào cũng bú diệu cắn thịt, oang oang tiếng trăm trăm khiến cả làng thèm muốn ghen tỵ chửi xéo chàng địt mẹ thàng nhất bản mộc.
 1 lần được cho nhiều bạc vụn lẫn diệu thịt, xe nặng quá chàng lết về cực nhọc, bèn ngửa cổ chửi địt mẹ thàng trời.
 Bụt tức khắc hiện lên hỏi : sao con khóc..
 Chàng nói giờ chỉ mong đủ chân tay cho vênh mặt với đời, diệu thịt đủ rồi.
 Bụt vuốt râu cười, hóa phép cho chàng đủ chân tay, rồi biến mất.
 Chàng vui mừng, vung chân múa tay, kéo xe đồ về, bú diệu hoan hỉ, chuyện vui ko cần kể nữa.

 Hôm sau chàng lại nằm lên xe lết ra kinh thành và về, lần này lạ thay,  chả được cắc bạc nào. ai cũng nói thàng này đủ chân tay sao nằm như con chó?

 Liền 1 tháng như vậy ko có đồng nào, chàng và cả họ đói há mồm ra.


 Đói quá hóa liều, cả họ đè chàng ra, chặt cụt 2 chân 1 tay mới mọc, thế là chàng lại như xưa, lết ván gỗ có bánh xe ra kinh thành xin bạc vụn, chàng lấy lại đc cái tên Nhất bản mộc.
 Từ đó, cả họ nhà chàng chan hòa tiếng cười lẫn tiếng chăm chăm. 
 Chàng ko dám ngửa mặt chửi trời câu nào nữa.

Monday, 6 April 2015

truyện cổ Lừa

Truyện cổ Lừa.

 Bọn lừa như lồn, truyện của chúng cũng như lồn.
Vậy tôi biên triện cổ cho lừa, để các bà mẹ kể cho con nghe hàng đêm, chuyện phải ra chiện đéo phải cái thể loại Mẹ ghẻ là xấu, giàu là xấu.

 Bọn tốt đẹp hiền lành toàn quân khố rách áo ôm là đéo đc, truyện cũng ko đc quá bạo lực như giết người làm mắm hay tý tuổi đã nhổ tre vụt người lớn vvvv and the likes.
giờ tôi biên 3 chuyện cổ cảnh cáo trước đcm :

 1- Chàng nhà giàu và hũ diệu thuốc thuột. 

Ngày xửa ngày xưa, có 1 anh nhà giàu, anh hiền lành tốt bụng chăm làm thông minh, thành ra anh giàu rất. lũ nghèo quanh đó luôn tìm cách chọc ngoái đá đểu anh.
 Cạnh nhà anh có 1 thàng nghèo, thàng này lười như chó, suốt ngày diệu, hở ra là đánh bạc và ăn cắp, khiến cho anh rất phiền lòng, mà cả họ nhà nó như thế, khiến anh càng phiền lòng. 

 Một hôm, anh nhà giàu mua 1 gói thuốc thuốc chuột, trộn vào diệu, và đào lỗ giấu vào góc vườn nhà.
Anh nghèo nhìn thấy bèn hỏi :
- mài chôn gì đó??
Anh giàu nói : Bình diệu ngon mà tao trộn nhầm thuốc chuột, tao giấu đi ko có ai uống vào là chết, mài đừng sờ vào chết đó.
Anh nghèo không tin, đêm đào lên thấy diệu thèm quá mở uống, ảnh lại rủ cả họ nhà nó cùng uống... vừa uống vừa chửi : 
 "DCM thằng giàu lừa thế đéo nào đc bố mài...".
Chỉ sáng hôm sau, anh và cả họ nhà anh nghèo chết, răng nhe ra như răng chó.

Anh giàu hưởng cuộc sống sung sướng đời đời.


 Chiện 2 : sự tích đất nước của những kẻ thối mồm.

 Ngày xửa ngày xưa, cơ 1 cô thôn nữ hiền lành nghèo đương nhiên vì ngày xưa giàu thì cũng có cái nồi đồng là kịch.
 Cô người đẹp da trắng, mỗi tội bị cái tật thối lồn + thối mồm. cô đau khổ rất.

1 hôm, cô đang ngồi bắt rận ở sân đình thì nghĩ đến song-thối ( mồm+ lồn) cô ôm mặt rưng rức khóc....
Bỗng cô đánh 1 cái rắm to, nghe tiếng hắt sì hơi, hóa ra bụt hiện lên, bụt hỏi : Sao mài vừa khóc vừa rắm làm bạt vía thổ công là tao đây ???

 Cô nói : con sinh ra hiền lành ngoan ngoãn, bị mỗi cái tật thối mồm với thối lồn...
 Bụt bèn chỉ tay lên 1 dãy lúi cao phía trước và bảo cô :
Hãy lên đỉnh núi kia, đúng giờ tý thì hít 1 hơi tiên, phà miệng vào cây cao nhất, sẽ đc như ý.
xong Bụt biến mất ...
 Cô mất 7 x 7 = 47 ngày mới lên đc đỉnh núi, tìm đc gốc cây xà cừ to, cô y lời bụt, hít hơi tiên phả vào cây...
Trong chớp mắt, cây rụng lá, chết khô. 1 anh thần hiện lên nói : tôi với cô ko thù oán, sao hà hơi thối giết tôi ????
Cô kể sự tình, anh thần hét lên 1 câu : "địt mẹ thàng Bụt". 
 Nói đoạn, anh chém cô 1 nhát đầu 1 nơi thân 1 nẻo, ném xuống 1 xứ xở có hình rươi.
 Từ đó dân cả xứ hình rươi mở mồm nói cái lồn gì ra cũng thối lừng lên.


 Chiện 3 : sự tích nồi cứt dùng hết lại đầy. 

 Ở 1 làng nọ làm nghề trồng rau, có 1 nhà làm nghề hót cứt.
Rau làng đó ngon ngọt nổi tiếng, vì đc bón bàng cứt tươi, nhà hót cứt chăm chỉ phát tài rất.
rồi anh con trai nhà đó cưới vợ, vợ anh lười, chỉ thích rong chơi, nhưng vì theo chồng, chị cũng đi hót cứt.
1 hôm ghánh cứt qua sông, chị trượt chân ngã, cả 2 xô cứt trôi mất hút, chị ngửa mặt chửi địt mẹ thàng trời ( đéo khóc nữa cho khác bọt )
Bụt hiện lên hỏi : " sao mày khóc"
Nàng kể sự tình, Bụt bèn ban nàng 1 thùng cứt, dặn nàng đây là thùng cứt thần, hễ bón hết thì lại tự đầy.
Nàng mừng lắm, mang thùng về khoe cả làng, ai ai cũng mừng cho nhà đó. khốn nỗi thùng cứt để ngoài sợ mất, bê vào nhà thì thối.

Chồng nàng nghe kể, hét lên 1 câu, vấn tóc nàng vào cột nhà, đánh nàng 1 trận má nhìn hổng ra, và chửi : "Trần đời tao chưa thấy con nào ngu như mày, cứt bón cây cũng là bán đi đong gạo nấu cơm, sao mày đéo ước nồi cơm cho tiện ??? ".

 Nàng bèn chạy là quãng sông, khóc ào ào ngửa cổ chửi địt mẹ thàng trời.
Bụt lập tức hiện lên hỏi : sao mài khóc ?
Nàng kể sự tình, Bụt bèn ban cho nàng nồi cơm, nồi này công dụng i như nồi cứt, tức ăn hết lại đầy.
Từ đó, nhà nàng luôn vang tiếng cười. lũ trồng rau ở làng bán đất xây nhà, đéo ai rao cỏ gì sất. đói họ sang nhà nàng xúc cơm miễn phí.
1 hôm nồi cơm bị vét nhiều thủng đáy hỏng mẹ mất, cả làng đói, răng nhe ra chết mẹ hết.

Hết mẹ chuyện cổ.